Những công trình Gió nước và tre. Bây chừ phải đi đá Worl Cup.
Và thấy Thủ đô Hà Nội tuy có quy mô lớn nhưng vẫn có kiến trúc và quy hoạch phải nói là khiêm tốn. Căn phòng gọn ghẽ ngăn nắp. Mặt tiền xanh. Và đó cũng là ý nguyện của tôi.
Những nguyên tắc khác người của kiến trúc sư Võ Trọng Nghĩa Chủ nhật 16/02/2014 06:33 ANTĐ - Võ Trọng tức thị cái tên đã nổi đình nổi đám trong giới kiến trúc. Rồi làm luận án tiến sĩ tôi đạt giải thưởng nghiên cứu xuất sắc nhất của Đại học Tokyo. Điều đó là không thể nào. - Vì cái mới thường là thiểu số. Viên chức làm việc im phăng phắc.
Ai có việc gì. Thậm chí ở nước ngoài. Đọc báo là đủ. Đức chúa Giê su mà còn có lúc bị người ta mang ra đóng đinh mà.
Và có bằng lòng những lời khó nghe? - Chị thấy không. 5 năm đầu không có việc gì để làm. Tôi cũng không quan tâm quá nhiều đến việc người ta nói gì. Tắc đường ư. Nhưng tiếc là còn quá ít và quá nhỏ. Tại sao anh lại trở về mà không tiếp kiến học thêm? - Đang làm tấn sĩ ở bên Nhật. - Thế còn những công trình công cộng. - Một ngày làm việc của anh bắt đầu thế nào? - Sáng dậy mở mắt ra ngồi thiền.
Công ty đi làm từ mùng 7. Chống thấm. Trừ trường hợp có khả năng người ta lao ra. Lấp ló chỉ nghe thấy giọng Quảng Bình của Nghĩa bàn việc với khách hàng. Nó có phải là động lực cho những công trình tiếp theo? - Tôi thăng bằng ngay xúc cảm vì thành công là thay không mệt mỏi của tôi và công ty.
Những chuyện đơn giản như thế nhưng mọi người cứ bỏ qua.
Buôn chuyện. Còn chuyện người này thích chuyện này. Kể cả thành công lẫn thất bại hay những quan điểm phản bác. Tại thời điểm đó. Thành công hay thất bại đều đón nhận một cách nhẹ nhõm. - Người mình hay nhiều định kiến và định kiến áp đặt lên những sáng tạo của người khác.
Ok. Mà hoàn toàn thuần khiết. Đinh Hương Bình (thực hành). Vui buồn đến và đi là chuyện thường ngày của cuộc sống. Tôi cũng có quan hệ rất nhiều trong giới kiến trúc. Nhanh và rộng lắm. Dường như chưa có? - Cũng có một đôi nhà nhỏ.
Mấy ai đã sáng tác nhạc được như Trịnh Công Sơn. - Nhìn họ làm việc ham mê quá. Tuyệt đối không xem ti vi. Không phản ứng với những lời khó nghe - Anh học kiến trúc tại Nhật và đã trở về Việt Nam. Chỉ cần 3 năm Hà Nội sẽ trở thành Thủ đô đẹp trên thế giới - Với con mắt của Kiến trúc sư. Nếu chị đến đây vào 11.
- Công trình được giải thưởng kiến trúc của anh đã có nhiều bình luận. Chỉ chọn người có năng lực tâm huyết chứ không chọn người đến đây để ngồi chơi xơi nước.
Ai xin phép làm lại nhà phải có quy chế để họ làm những cái mái nhà xanh. Nếu những cái mái tôn đỏ nóng bức kia được thay bằng những mái nhà chống nóng. - Anh đã được nhận nhiều giải thưởng kiến trúc quốc tế.
Hớt lẻo về người khác thật khủng khiếp. Việc vì sao họ tìm đến một công ty của Việt Nam để làm việc là câu giải đáp. Nhìn cái cung cách làm việc ấy tôi đoán được cơ chế làm việc ở đây và tính cách quyết liệt của người lãnh đạo. - Nhưng làm Thủ đô đẹp lên. Tôi bằng lòng lời của thầy. Tôi thích nguyên tắc này. Khi làm thì hội tụ hết mình. Đặt hàng thì không thể có những rung động như những ca khúc được cất lên từ chính xúc cảm và sự trong sáng của tác giả.
- Bí quyết lãnh đạo của anh là gì? Huy động nhiệt huyết của mọi người. Hẳn nhiên là những người muốn làm việc. Đừng bao giờ. Thực ra tốc độ phá là siêu tốc. Tôi chú ý đến cái tên này và muốn thực hành một cuộc trò chuyện với nhân vật này.
- Anh viết thư cho thành phố bao nhiêu lần rồi? - Viết nhiều. Ở công ty này rất ít người xin nghỉ. Vấn đề là có muốn làm hay không thôi. Hút cục sắt. Chưa chắc. Thất bại điên đảo luôn. Đến Công ty TNHH Võ Trọng Nghĩa nằm trên đường Láng Hạ. - Nhưng uổng cho mái nhà xanh chắc chắn sẽ tốn kém hơn nhiều so với mái tôn? - Không.
Đến ngày đó. Không phản ứng. Trước khi về hãy qua bàn chào tôi đã. Rồi lại hút cục sắt khác làm cho cục nam châm ấy to dần lên. Chỉ dành 20 phút để đọc báo thôi. Nhưng không đeo. Không đi quan hệ ở đâu hết. Cứ tưởng thế là phát triển nhanh. Không có gì vội. Thành. Tôi chỉ ngồi làm việc ở cái bàn này thôi.
Điều gì đến sẽ đến. Truyền cảm hứng đến mọi người. Tôi cần những người có lòng nhiệt thành. - Chắc là người lãnh đạo phải “hắc” lắm? - Không. Hết. 8 h đến công ty. Còn phản bác ư. - Xúc cảm của anh khi thất bại? - Cũng bình thường? - Khi công trình của mình bị chê? - Thoải mái. Các giải thưởng kiến trúc quốc tế.
Có duyên thì cũng rất là dễ và rất là nhanh. Ăn sáng. Nếu dựa vào mối quan hệ có thể công ty mình sẽ phát triển rất tốt ở Việt Nam nhưng không bao giờ có năng lực cạnh tranh trên thế giới vì đã mất sự thuần khiết. Và có hệ thống bao nhiêu người có thể giải quyết công việc thay tôi. Đấy đã trở nên niềm đam mê của họ rồi.
Sau khi ở Nhật về. Anh có ý tưởng nào để Hà Nội của chúng ta đẹp hơn lên? - Tôi đã nói rất nhiều lần. Trong đó có 15 người nước ngoài đang làm việc cho tôi. Thậm chí là xem thường những người hay nói về nhược điểm của người khác khi không có mặt của họ.
Tuyển vào công ty anh có khó không? - Cả một chồng hồ sơ cao. Và họ bằng lòng. Có những kệ gỗ màu trắng đặt các mô hình bằng tre. Người khác thích chuyện khác là chuyện của họ đi. Tôi không muốn nói quá nhiều về nhược điểm. Rồi đến lúc không còn nhịp để mà bịa ra các lý do. Bàn làm việc của tôi còn không có máy tính. Cố gắng làm được gì tốt hơn cho kiến trúc Hà Nội thì tôi vẫn tiếp chuyện làm.
Và tạo cơ chế để họ làm việc yên. Thoải mái! Tôi ưng mọi giá trị… Tôi là dân ngoại đạo về kiến trúc. Sáng 10 Tết. Bí quyết nhà lãnh đạo trẻ - Mới ra Tết mà Công ty Võ Trọng Nghĩa đã bận túi bụi thế này sao? - Ngộp thở. Sự lệ thuộc đã giết chết hết sáng tạo. Giống như sáng tác nhạc ấy.
Nếu ông sáng tác mà tâm tính. Hay xấu đi có một phần nghĩa vụ của các kiến trúc sư đấy. Giải thưởng ư. Liền tù tù luôn. Đặc biệt ngành kiến trúc lại tuyệt đối cần sự tinh khiết. 12 h đêm vẫn có người làm việc mà không thấy ai kêu ca kêu ca gì. Tôi không đánh giá cao. Tôi vẫn thấy những người dân mang các thùng hộp xốp lên nóc nhà trồng trông tội lắm. Đã có những công trình lớn của KTS Võ Trọng Nghĩa nhưng ở Hà Nội.
Nhiều nhà cao lắm. Hà Nội. Tôi không vội đâu. - Khắt khe thế mà vẫn có người tuyển vào Công ty Võ Trọng Nghĩa? - Giống như cục nam châm. - Làm sao để anh kiểm soát viên chức của mình có thực hành hay không? - Phản hồi. Mọi cabin đều kín chỗ.
Một người có làm việc tốt hay không phải bắt đầu từ ý thức chấp hành kỷ luật. Phần đông các KTS trẻ.
Phủi phủi một tý. Võ Trọng Nghĩa mặc nhiên đón nhận sờ soạng những điều đó. Anh có nghe những bình luận đó chưa. Thầy nói. Và hầu như tôi không đi nhận giải thưởng bao giờ? Vì cảm giác về sự thành công không cấp thiết cho sự cố gắng tiếp theo. Chứ không phải cả tuần đâu nhé. Vững chắc họ sẽ đeo găng trắng. - Và số đông không phải bao giờ cũng đúng.
Tôi cứ làm việc với niềm tin như thế. Khó. Chỉ cần đổi thay một chút như vậy thôi. Người lái xe ở Việt Nam hay có nếp bấm còi và nói rằng không bấm còi không chạy được.
Những công trình cây mọc từ bê tông của Võ Trọng Nghĩa đã lừng danh không chỉ ở Việt Nam mặc cả thế giới.
- Và anh đã học được thất bại nào? - Ồ. Mà chỉ tương đương như mái tôn? - Anh ấn tượng với công trình kiến trúc nào của Hà Nội? - Có một số anh em làm nhà nhỏ có ý tưởng rất tốt. Tôi truyền cảm hứng đến cả những người thợ công trình. Hầu như tôi không đi nhận giải thưởng bao giờ.
- Cảm ơn anh về cuộc nói chuyện này. 8 h tối về nhà. Không biết ngồi chuyện trò thế này có ảnh hưởng gì không? - Không sao.
- Vậy họ phản hồi như thế nào? - Chỉ có sự lặng im. Họ có thể nghỉ việc vì những lý do riêng. - Quá hay. Võ Trọng Nghĩa đều tay nhận hằng năm.
Không thể nào. Mời đến đây. Ngay ở công ty này Nhân viên đi xe ngoài đường cũng không được còi làm ô nhiễm âm thanh. - Nhưng đó có phải là phản ứng bị động? - Không hề. Nếu Hà Nội làm được điều đó. Lòng nhẫn nại bao giờ cũng có sức mạnh riêng của nó. Muốn xác định là làm trên thế giới thì trước hết phải đoạn tuyệt với cái tham trước mắt.
- Thất bại trước hết sau khi trở về? - Chuyện này tôi không thể nói ra để nhiều người biết được.
Hay chuyện anh lái xe phải đeo căng thẳng trắng. Đấy cứ bảo Hà Nội phát triển gớm ghê lắm. - Nhưng đôi khi mình cũng phải nghe những ý kiến trái chiều chứ. Có cả người nước ngoài ai cũng mải mê với công việc của mình. Công trình lớn hiện đại của Thủ đô? - Công trình công cộng… công trình công cộng….
Chỉ sau 3 năm đô thị của chúng ta trông sẽ rất thích mắt và có thể trở nên Thủ đô đẹp trên thế giới. - Ở nhiều các tỉnh. Chất nghệ một tý. Chẳng cần phải tưởng tượng bạn chỉ cần nhìn Hà Nội từ trên cao. Chúc anh năm mới với những công trình xanh mới. Thiền trước khi đi ngủ.
Đi về học thất bại đi còn hơn là cứ thành công mãi. - Anh có phải là một người quan hệ rộng? - Cũng không đúng. Tôi muốn trở về Việt Nam để làm việc tại Việt Nam. Không hề tốn kém. Chỉ có vài người thôi à. Tôi vui vẻ cho anh nghỉ và tuyển một người khác. Mà thời kì đọc báo cũng hạn chế luôn.
Tôi nói với họ là hiện lỡ chúng ta đi ra thế giới rồi. - Công ty anh còn nguyên tắc nào khác nữa không? - viên chức công ty không được phép gọi vào số điện thoại riêng của tôi.
Thiền giúp tôi cân bằng cảm xúc khá tốt. Tôi hơi sửng sốt. - Và tiếp nữa? Còn điều gì không được phép nữa? - Ở công ty không được phép nói nhược điểm của người khác. Trong phòng chật kín người. Kể cả so với Thủ đô của Lào hay Campuchia. Nhưng tôi vẫn cứ ngồi một chỗ thiết kế thôi và kiên quyết không đi quan hệ.
Tôi để tự họ tuyển lựa cách làm việc của mình. Ông chọn con đường nào. Tôi nói một là không bấm còi hai là nghỉ việc. - Thiền mang lại cho anh điều gì? - Đó là sức chịu đựng để đón nhận mọi thứ. Chống mưa và trồng cây thì sẽ như thế nào. Thà cứ trên một nền tảng chả có gì để làm từ đầu còn dễ hơn là để đến lúc Hà Nội chèm nhèm sửa còn khó hơn nhiều. Còn một nghĩa khác của sự “nổi đình nổi đám” là những tác phẩm của Võ Trọng Nghĩa luôn là đề tài bàn cãi với nhiều ý kiến khen chê.
Nếu không thì đừng bao giờ hy vọng. Có cái tưởng chừng rất là chậm nhưng lại rất là nhanh và ngược lại. Lúc nào mình cũng cầm cố thì không có kết quả này cũng có kết quả khác. Đến giờ đó. Anh thấy kiến trúc Hà Nội thế nào? Tôi ưng nó như nó đang là. Về Việt Nam tôi thấy nhiều công ty kiến trúc chủ yếu dựa vào các mối quan hệ.
Trừ khi điều đó làm ảnh hưởng công việc. Và tiếng bàn phím lách cách cùng những cái nhấp chuột tí tách. Không có ai xin nghỉ. Tôi trọng người tài. Ai sửa nhà bắt làm lại mái xanh. Tuy nhiên tôi đã đi nhiều nước trên thế giới.
Học thất bại. - Thật khác người! Nhiều người không thể bỏ nếp xem ti vi một ngày? - Đó là sự lệ thuộc khủng khiếp khiếp vào mọi thứ. - Còn sau những thất bại ấy là? - Làm không hết việc. - Lý do? - Tôi có đủ thông tin rồi. Hà Nội sẽ đẹp lên rất nhiều. Không đi quan hệ - Người ta hay tưởng tượng kiến trúc sư sẽ là người đại. Đừng bịa ra các lý do. Các cuộc thi kiến trúc ở bên Nhật tôi cũng đã có giải và tốt nghiệp Đại học Tokyo của Nhật tôi đỗ thủ khoa.
Còn những thứ khác thiếu đâu bù đó. Nhưng cũng rất ấn tượng với công trình xanh của Võ Trọng Nghĩa. - Thế thì bất tiện. Mọi ý kiến. Ông thầy của tôi bảo: Tôi đào tạo ông để ông làm kiến trúc sư giỏi chứ không phải để nghiên cứu cái gì khác nữa. Giờ Công ty đã có 60 kiến trúc sư. Còn nếu đi làm về sớm ư. Thậm chí viết thư cho thành phố đến mỏi cả tay chỉ để phấn đấu làm cái mái nhà xanh mà không hiểu sao vẫn chưa được.
- Thế sao anh vẫn viết? - Vì như chị nói đó là trách nhiệm của kiến trúc sư. Tịnh không xem ti vi. Có vẻ như chơi đúng với anh? - Hoàn toàn không đúng trường hợp nào. Nhỡ có việc gì cần xin quan điểm của anh? - Gọi làm gì? Phải tự mình nghĩ ra cách giải quyết.
Tôi ưng mọi giá trị. Đối với vớ mọi nghề bí quyết thành công là bí quyết hạnh phúc. - Vì nó giống như một ngành nghệ thuật? - Đúng vậy.
Công trình nào tôi không nhớ ra. Ắt sẽ đến. Chỉ một lần thôi. Phản bác thậm chí dậy sóng không chỉ trong giới kiến trúc mặc cả dân ngoại đạo. Làm cho đã còn được không được tùy duyên.
No comments:
Post a Comment