Anh mất em! Liên tơ tưởng nhắm mắt để tận hưởng tất cả những cảm giác khi ở bên người đàn ông này
Không ai dám hứa. Cô chẳng thể sai trái thêm nữa. Khao khát được gặp mặt để thỏa lòng là tình yêu thì anh là người trước nhất mà cô yêu. Không nói một lời vì cả hai biết lời nói sẽ làm phá tan đi tất cả. Nắm tay nhau đi dạo. Nước mắt trào ra nóng sốt. Nhưng lần gặp gỡ giữa họ chỉ là những buổi chiều như chiều nay.
Ở một ngôi nhà nào đó. Những cái dựa vào vai cổ vũ và cái nắm tay truyền thêm sức mạnh. Không nói một lời vì cả hai biết lời nói sẽ làm phá tan đi tuốt tuột. Để cho cái lạnh thấm vào da thịt nhưng trái tim thì luôn ấm nóng vì được sưởi ấm bởi ái tình thương… Nhưng những giây lát ấy quá ngắn ngủi vì cả anh và cô đều sẽ phải tỉnh. Cô không nghĩ nhiều về cảm giác của trái tim.
Bài liên tưởng: Hãy yêu em nhiều hơn ngày xưa Anh có lỗi khi không là người rút cuộc Em chờ anh quay về Đã quá muộn màng. Nắm tay nhau đi dạo. Ngày ấy. Về với nơi cho mình sự bình yên và an toàn nhất. - "Mình chia tay đi anh nhé! Cả anh và em phải trở về thôi.
Nơi có một người chồng mà dù cô không yêu những cũng cần phải trân trọng. Thấy mọi thứ chống chếnh đến lạ thường. Anh lo lắng cho cô mọi điều và là một người chồng. Cô nghĩ về những điều khác xa cảm xúc… Đã ngàn lần cô tự nhủ với lòng mình rằng đó là điều sai lầm. Xao xuyến như thân quen tựa bao giờ.
Quá dài để cô phiêu cùng cảm giác yêu đương. Mãi đắm chìm trong vòng tay anh. Cô đã mơ về nụ cười của anh. Cô ước giá mà có thể mãi mơ màng. Đó là lần đầu cô biết yêu. Có người vợ. Cảm giác nhớ nhung. Nhưng lần gặp gỡ giữa họ chỉ là những buổi chiều như chiều nay. Tận hưởng một buổi chiều thanh bình trước biển.
Đã thấy lòng nhớ nhung. Cứ thế. Con để chạy theo một ảo ảnh phía trước mà cô không chắc rằng khi đuổi kịp cô có nắm được nó trong tay hay không.
Một cảm giác muốn bùng lên mãnh liệt nhưng lại lo sợ đủ đường nên đành im lặng. Cũng chưa hẳn đã yêu cô nhưng là người đàn ông tốt và tử tế với cô. (Ảnh minh họa) Liên và anh yêu nhau là tình yêu sét đánh.
Để quay về với thực tiễn. Giờ là lúc cô phải quay về với tổ ấm của mình
Chừng ấy thời kì đã là quá đủ. Hãy dừng lại như chúng ta vừa mơ một giấc mơ ngọt và tỉnh dậy thêm yêu cuộc sống thực… giã biệt anh!". Nhưng cô đã không thắng lợi nổi trái tim mình. Cô càng chẳng thể bỏ lại sau lưng chồng. Xao động và lưu luyến… Anh sẽ là món quà tiệt nhất mà thế cuộc trao tặng cho cô phải… Nếu như cả anh và cô không phải là những người đã có gia đình.
Chồng cô có thể không phải là người cô yêu. Cái cảm giác khiến người ta khó chịu. Cô đã phản bội chồng dù cho chưa bao giờ cô và người ấy đi quá giới hạn. Sẽ không thể nào hạnh phúc nếu chúng ta ở bên nhau nhưng được đánh đổi bằng sự thống khổ của biết bao người khác.
Biển chiều đập những cơn sóng dữ dội có vẻ như đang giận dữ. Phải xác thực việc rung động trái tim. Cô vẫn bị người đàn ông đến sau hôn nhân đó cướp mất hồn dù cho ở bên người đó.
Hạnh phúc không phải là cảm giác độc nhất vô nhị mà còn có nỗi đau. Những buổi chiều của Liên và anh bên nhau chỉ là những lần im lặng đến nhói lòng. (Ảnh minh họa) Chiều nay cũng là một trong số rất nhiều những buổi chiều như thế… Nhưng đó sẽ là buổi chiều rốt cục… Cô chẳng thể bước đi mãi trên một con đường mà không biết đích đến.
Nỗi đau vì yêu mà không thể đến bên nhau. Người chồng đang đợi họ trở về để thắp lên ngọn lửa của một tổ ấm.
Cô chẳng thể sai lầm thêm nữa. Nhưng thực tế là như vậy và cho nên anh mới trở nên một món quà mang nhiều niềm đau. Thương nhớ da diết. Anh chưa bao giờ làm cô bị tổn thương.
Không ai dám chắc chắn sẽ tự điều gì để theo đuổi đến cùng tình cảm này. Liên dựa đầu vào vai anh. Người mà nhờ có anh ấy cô mới biết thế nà cảm xúc của tình đôi lứa. Anh mang tới cho cô cảm giác được khao khát hạnh phúc.
Tay trong tay đi dạo. Chúng ta không ai dám và muốn từ bỏ gia đình để đến với nhau và chúng ta cũng không được phép làm thế. Quá dài để cô phiêu cùng cảm giác yêu đương. Trước đó. Ngày từ lầu trước nhất gặp nhau. Liên thấy lòng mình bất an. Cô không yêu chồng! Chừng ấy thời kì đã là quá đủ. Nơi có một người chồng mà dù cô không yêu những cũng cần phải trân trọng. Cô lấy chồng không bằng cảm giác mà bằng một sự ưng thuận và hợp lí.
Người cha có bổn phận. Cô không phản nghịch chồng về thể xác nhưng đã phản nghịch về tâm khảm. Giờ là lúc cô phải quay về với tổ ấm của mình. Một nỗi đau rất lớn.
No comments:
Post a Comment